"Ngài đến nơi nào, hoặc làng, thành, hay là chốn làng quê, người ta đem người đau để tại các chợ, và xin Ngài cho phép mình ít nữa được rờ đến trôn áo Ngài; những kẻ đã rờ đều được lành bệnh cả." Mác 6:56
Có một điều còn lớn hơn cả sự chữa lành thân thể đang đau ốm. Tôi biết là thật thú vị làm sao khi nhìn thấy những người bệnh được chữa lành trong khoảnh khắc bởi quyền năng của Đức Chúa Trời, nhưng còn một điều khác còn vĩ đại hơn.


Khi tôi trên đường công du, tôi đã để ý thấy một sự thờ ơ vô cùng lớn và khủng khiếp của dân sự Chúa đối với các ân tứ thuộc linh. Hãy thử tình cờ chỉ định ra một số thánh đồ bất kỳ hầu như trong mỗi một buổi nhóm và hỏi họ: "Anh (chị) có một ân tứ Thánh Linh nào không?" thì câu trả lời sẽ là: "Không". Cầu trả lời sẽ được nói ra với một ngữ điệu và một thái độ cho thấy người thánh đồ đó hoàn toàn không ngạc nhiên gì về chuyện anh ta (chị ta) không có một ân tứ nào, không trông đợi mình sẽ nhận được và cũng không mong muốn tìm kiếm chúng. Điều đó chẳng lẽ không đáng kinh hãi sao, trong khi Lời Chúa truyền dạy chúng ta phải ước ao cho được các ân tứ lớn hơn nữa (1 Cô-rinh-tô 12:31) ?